Tuesday, 17/05/2022|
MỪNG ĐẤT NƯỚC ĐỔI MỚI, MỪNG ĐẢNG QUANG VINH, MỪNG XUÂN NHÂM DẦN!
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Tấm gương Người tốt, việc tốt

heartNhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng viết: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…” Đúng vậy, lòng tốt là một đức tính cao đẹp, quý báu mà mỗi chúng ta ai cũng cần có để xã hội này tốt đẹp hơn. Chúng ta thường hay thấy và để ý đến những tấm gương Người tốt,việc tốt trên báo,đài, ti vi....Nhưng trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta, vẫn luôn có những tấm gương Người tốt âm thầm,lặng lẽ nhưng đầy cao quý. Tấm gương cô giáo - Nguyễn Thị Lan - Giáo viên trường THCS Kim Sơn là một ví dụ. Mặc dù, không được cô kể lại, nhưng tấm gương của cô đã được các đồng chí tại phường Trung Sơn Trầm biểu dương và khen ngợi.

💐 Sau đây, xin kính mời các bậc phụ huynh, các thầy cô giáo và các em học sinh cùng đón đọc bài viết của đồng chí Nguyễn Thị Hằng - nhân viên văn phòng phường Trung Sơn Trầm". Bài viết mang tên " Cô giáo của những yêu thương".

                                 ❤❤❤❤❤❤❤

                "CÔ GIÁO CỦA NHỮNG YÊU THƯƠNG"

      Cho đến tận bây giờ, sau 3 ngày được trả lại chiếc túi bị mất, chị Trần Thị Hồng vẫn chưa hết vui mừng. Chị bảo may mà chị gặp được người tốt là cô giáo Lan, nếu không Tết này mẹ con chị không có Tết.

       Giọng đầy phấn khởi, chị kể, hôm đó là sáng ngày 22/01 (tức 20 giápTết), chị đi xuống chợ Me (Tích Giang) để giao hàng giò chả cho khách đặt. Khi đi chị mang theo túi xách, trong đó có tiền hàng cùng điện thoại và sổ ghi chép bán hàng của chị. Tuy nhiên, khi xuống đến chợ, giao hàng cho khách xong, chị lấy túi để ghi chép lại tiền hàng thì không thấy túi đâu. Chị vô cùng lo lắng, hoảng hốt bởi với chị chiếc túi ấy chính là cái Tết của mấy mẹ con. Chồng chị đã mất, một mình chị nuôi hai con ăn học. Thu nhập của ba mẹ con dựa duy nhất vào việc bán giò chả ở chợ Trung Sơn Trầm của chị. Tiền hàng chị vừa lấy sáng nay, dự định sáng nay trả hàng cho khách xong, chiều chị sẽ đi sắm Tết cho ba mẹ con. Vậy mà giờ đây chiếc túi cùng toàn bộ số tiền đã không còn. Ngoài ra, trong đó còn chiếc thẻ ATM trong đó có hơn 10 triệu đồng chị tiết kiệm để đóng tiền học cho con. Trong túi còn có hai cuốn sổ ghi chép hàng khách đặt cũng như sổ ghi tiền nợ của khách hàng. Chị cảm thấy trời đất như sụp đổ dưới chân và bật khóc. Vừa khóc, chị vừa đôn đáo chạy quanh hỏi xem có ai nhặt được chiếc túi của mình không nhưng gần quanh chợ khu vực chị giao hàng thì không ai nhặt được. Chị vội vã nổ xe, đi ngược lại con đường về chợ Trung Sơn Trầm với hi vọng mong manh sẽ tìm lại được chiếc túi. Vừa đi vừa cầu Trời, khấn Phật phù hộ cho mình tìm lại được chiếc túi đã mất. Nhưng càng về gần đến chợ Trung Sơn Trầm chị càng tuyệt vọng, chiếc túi chị tìm kiếm không thấy bóng dáng trên đường. Kể đến đây, chị dừng lại lấy tay lau nước mắt. Rồi kể tiếp, về đến chợ, chị hoàn toàn tắt hết hi vọng, nghĩ rằng chiếc túi đã mất. Nghĩ đến hai đứa con không có Tết chị lại khóc nức nở. Mọi người bán hàng xung quanh chị xúm lại hỏi han, lấy điện thoại gọi vào số điện thoại của chị nhưng điện thoại đầu bên kia tắt máy…

         Trong lúc tuyệt vọng cùng cực thì bỗng nhiên, chị Hương là chị gái chị đi đến, cầm theo chiếc túi và nói cô giáo Lan nhặt được, mang trả lại. Chị không tin nổi vào tai mình, chị không thể tin rằng mình có thể tìm lại được chiếc túi. Cho đến bây giờ, chị vẫn không thể tả được cảm giác vui sướng như thế nào lúc đó. Chị cảm động nhận lại chiếc túi với đầy đủ đồ đạc của chị trong đó, không thiếu một thứ gì. Thế là mẹ con chị lại có Tết.

        Quay trở lại với cô giáo Lan, người nhặt được chiếc túi. Sáng hôm đó, trên đường đi chợ, đến gần ngã ba tổ dân phố 6 giao với ngõ 65 đường Trung Sơn Trầm, chị nhìn thấy từ xa có một chiếc túi trên đường. Đến nơi, chị dừng lại, nhặt lên thoáng qua thấy trong đó có tiền, điện thoại. Mở ra, chị thấy trong túi có một thẻ ra vào Học viện Biên phòng mang tên Trần Thị Hồng, 1 thẻ ATM, 1 điện thoại thông minh, 2 cuốn sổ ghi hàng và ghi nợ cùng 3 triệu đồng tiền mặt. Chị buột miệng, khổ thân ai đánh rơi chiếc túi và ý nghĩ đầu tiên là phải tìm được chủ nhân của chiếc túi để trả lại một cách nhanh nhất bởi chị hiểu cảm giác lo lắng và khổ sở của người mất chiếc túi. Từ chiếc thẻ ra vào Học viện Biên phòng, chị nhận ra chị Hồng bán hàng ở chợ Trung Sơn Trầm, chị vội ra chợ để trả lại cho chị Hồng. Nhưng khi chị đến nơi, chị Hồng vẫn đang trên đường đi đi giao hàng, chưa về đến nơi. Chị Lan bèn đưa lại chiếc túi cho chị Hương, là chị gái của chị Hồng cũng bán hàng ở chợ trước sự chứng kiến của mọi người.

           Qua tìm hiểu được biết, cô giáo Nguyễn Thị Lan là giáo viên dạy Văn tại trường Trung học cơ sở Kim Sơn. Cô sinh sống tại Tổ dân phố 1 phường Trung Sơn Trầm. Ở trường, cô được biết đến là một giáo viên gương mẫu, tích cực, được đồng nghiệp quý mến; học trò kính trọng. Nhiều năm liền, cô là giáo viên dạy giỏi, lao động tiên tiến, chiến sỹ thi đua. Cô luôn yêu nghề, nhiệt huyết với sự nghiệp trồng người và hết lòng chăm sóc, dạy dỗ học sinh. Sự nỗ lực cống hiến với nghề và tận tâm tận lực với học trò của cô không chỉ được ghi nhận bằng những danh hiệu được trao mà còn được thể hiện bằng chính những tình cảm mà các lớp học trò dành cho cô. Nhiều thế hệ học trò đã rời xa mái trường, không còn được cô dạy dỗ nhưng vẫn luôn nhớ về cô giáo dạy văn vui vẻ, luôn yêu thương và tâm lý với học trò nên vẫn thường xuyên gọi điện hỏi thăm cô, có dịp là rủ nhau đến thăm cô giáo cũ thân thương của mình. Không chỉ giỏi về chuyên môn, cô giáo Lan còn tích cực tham gia các hoạt động xã hội như tham gia ủng hộ học sinh nghèo, ủng hộ quỹ tình thương, 2 lần tham gia hiến máu nhân đạo, dạy học sinh yếu kém, có hoàn cảnh khó khăn miễn phí… Ở nơi cư trú, cô là một công dân mẫu mực, tích cực tham gia mọi hoạt động của xã phường. Đặc biệt, cô được mệnh danh là cô giáo của yêu thương vì luôn sẵn sàng ủng hộ, giúp đỡ mọi người xung quanh, nhất là những người có hoàn cảnh khó khăn, cơ nhỡ. Đối với những gia đình có hoàn cảnh khó khăn không thể chăm lo chu đáo việc học hành của con cái, cô luôn nhiệt tình giúp đỡ họ bằng tâm huyết của nghề, miệt mài truyền dạy, bồi dưỡng kiến thức, kèm cặp con em các gia đình trong xã phường khi họ nhờ giúp đỡ. Vì vậy, cô luôn được hàng xóm, láng giềng quý mến, nể trọng. Khi tôi hỏi cô về việc trả lại chiếc túi, cô cười bảo, đấy là việc làm bình thường, có gì đâu mà kể. Ai gặp hoàn cảnh này cũng sẽ làm như mình thôi, huống hồ mình là cô giáo, luôn dạy dỗ bài học đạo đức “nhặt được của rơi, trả người đánh mất” cho học sinh. Hơn nữa, với cô, cái cảm giác nhìn thấy người khác vui, nhất là những người như chị Hồng quan trọng hơn những thứ trong chiếc túi ấy.

        Chia tay cô giáo Lan, chia tay chị Hồng, hai nhân vật trong câu chuyện, lòng tôi cũng cảm thấy vui lây với niềm vui của họ. Xuân đến, đất trời, cỏ cây cũng hòa chung với niềm vui của những con người ấy. Còn tôi, vui vì những câu chuyện cổ tích giữa đời thường vẫn đang hàng ngày diễn ra; những nhân vật cổ tích vẫn tồn tại và sống động trong cuộc đời chứ không chỉ là trong sách./.

                                                                                                                                                                                                                                                                                                           Trung Sơn Trầm 28/02/2022

                                                                                                                            Tác giả :Nguyễn Thị Hằng

heart  "Mỗi người tốt, việc tốt là một bông hoa đẹp, cả dân tộc ta là một rừng hoa đẹp". Nghe lời bác dạy, mỗi con ngời chúng ta hãy luôn ra sức phấn đấu để trở thành những bông hoa đẹp, cùng nhau khoe sắc. Tấm gương của cô giáo Lan là một minh chứng để chúng ta thấy rằng, không cứ phải làm những điều lớn lao mới là việc tốt;  người tốt, việc tốt vẫn hàng ngày hiện hữu xung quanh chúng ta âm thầm, lặng lẽ nhưng đầy cao quý. 

 


Tổng số điểm của bài viết là: 33 trong 9 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tài liệu
Thống kê truy cập
Hôm nay : 22
Hôm qua : 30
Tháng 05 : 1.163
Tháng trước : 3.064
Năm 2022 : 7.598
Năm trước : 10.190
Tổng số : 31.575